“Tôi nguyện không nói lỗi lầm của người khác”. Trong truyền thống Phật giáo, đây là một trong những lời nguyện của Bồ tát. Đối với những vị tu sĩ thọ Cụ túc giới, một nguyên tắc tương tự được đề cập đến trong lời phát nguyện là không nói lời phỉ báng. Điều này cũng được nhắc đến trong lời khuyên của Đức Phật đối với tất cả mọi người để tránh 10 bất thiện nghiệp, đó là bất thiện nghiệp thứ năm: nói những lời gây bất hòa, chia rẽ...
Ảnh: Minh họa 
Nhiều người có thói quen ưa nói lỗi lầm của người khác. Và đôi khi chính họ không nhận thấy thói quen ấy và chỉ nhận diện được nó sau khi đã nói xong. Vậy thì động cơ ở đằng sau việc nói lỗi lầm của người khác, đằng sau xu hướng muốn hạ thấp người khác là gì? Một trong số những minh sư của tôi, ngài Ngawang Dhargye, đã từng nói: “Quý vị ngồi lại với nhau và nói về lỗi lầm của một người khác, về những việc làm sai trái của người đó. Thế rồi quý vị tiếp tục thảo luận về những sai phạm và những phẩm chất tiêu cực của người khác, bởi vì quý vị tự thừa nhận với nhau rằng quý vị là những người tốt nhất trên thế giới”.
Khi tôi nhìn sâu vào bên trong, tôi nhận thấy rằng ngài Ngawang Dhargye đã nói đúng. Bị nung nấu bởi cảm giác bất an, tôi đã nghĩ sai rằng nếu người khác sai, xấu, đầy khuyết điểm, theo phép so sánh, thì tôi phải là người đúng, tốt và có năng lực. Chiến thuật hạ nhục người khác để tạo dựng lòng tự trọng của mình theo cách này rất khó có kết quả.
Lúc chúng ta tức giận người khác cũng là lúc chúng ta thường nói xấu họ. Trong trường hợp này chúng ta có thể nói lỗi của người khác vì một vài nguyên do khác nhau. Đôi khi chúng ta nói xấu người khác để kéo mọi người đứng về phía mình. Chúng ta nghĩ rằng, nếu ta kể cho mọi người nghe về sự tranh luận giữa ta với anh A rồi thuyết phục mọi người rằng anh A sai và mình đúng. Như thế thì mọi người sẽ đứng về phía chúng ta. Chính vì ý nghĩ rằng: “Nếu mọi người nghĩ mình đúng thì chắc hẳn là mình đúng”. Việc tự nghĩ rằng mình đúng như thế ấy là một việc làm kém cỏi trong khi chúng ta không chịu dành thời gian để đánh giá một cách trung thực đối với những việc làm và động cơ của mình.
Có khi chúng ta nói xấu người khác vì ganh ghét họ. Chúng ta muốn được mọi người tôn trọng và đánh giá cao như người kia vậy. Từ trong sâu thẳm, chúng ta nghĩ rằng: “Nếu mọi người thấy những phẩm chất xấu của người mà mình nghĩ là tốt hơn mình thì thay vì tôn trọng và giúp đỡ người đó, họ sẽ khen ngợi và hỗ trợ mình”. Chiêu bài mà chúng ta dùng để giành lấy sự tôn trọng và đánh giá cao của người khác theo cách này rất khó mang lại hiệu quả.
Nói xấu người khác đem đến những hậu quả gì? Trước hết, chúng ta sẽ được biết đến như là một người thường gây ra sự bất hòa. Người ta sẽ không muốn tâm sự với chúng ta vì họ sợ chúng ta sẽ nói với người khác, thêm thắt những lời đánh giá của ta khiến cho họ bị xem là không tốt. Theo kinh nghiệm cá nhân, tôi nhận thấy rằng người nào hay nói xấu người khác với tôi thì chắc hẳn họ sẽ đi nói xấu tôi với người khác. Hay nói cách khác, tôi không tin tưởng những ai thường hay phê bình người khác.
Thứ hai, chúng ta phải đối mặt với người bị chúng ta nói xấu khi họ phát hiện ra những gì chúng ta đã nói, và phiền phức hơn là lúc họ nghe được những gì chúng ta đã nói xấu về họ thì những điều đó đã bị phóng đại lên nhiều lần. Người đó có thể nói với người khác về lỗi của mình để trả đũa.
Thứ ba, một số người có thể sẽ bị kích động khi nghe nói về lỗi của người khác. Chẳng hạn, nếu một người ở trong văn phòng hoặc trong nhà máy nói xấu sau lưng người khác, mọi người ở tại nơi làm việc có thể sẽ tức giận và công kích người đã bị nói xấu. Điều này có thể sẽ làm dấy lên việc nói xấu sau lưng người khác ở sở làm và gây ra tình trạng bè phái. Điều này gây tổn hại đến một môi trường làm việc hòa hợp.
Thứ tư, chính bản thân ta cũng không có hạnh phúc khi mình luôn phanh phui lỗi của người khác. Khi chúng ta tập trung vào những điểm tiêu cực, hoặc là những sai lầm, chính tâm của chúng ta cũng không an vui. Những ý nghĩ rằng người này xấu, người kia không tốt,... thường không có lợi cho tinh thần của chúng ta.
Thứ năm, khi ta nói xấu người khác tức là chúng ta đã gây ra tác nhân để cho người khác nói xấu mình. Điều này có thể xuất hiện ngay trong đời này nếu người mà ta phê bình muốn hạ nhục mình, hoặc có thể xuất hiện trong tương lai khi mình bị người khác buộc tội một cách vô lối hoặc là bị vu oan. Khi chúng ta là người nghe những lời nói thô tục, chúng ta cần nhớ rằng đấy là kết quả từ hành động của chính chúng ta, chúng ta đã tạo ra nhân, nay đã đến lúc phải nhận quả. Chúng ta đã gây ra sự tiêu cực ở trong vũ trụ và trong tâm thức của mình, bây giờ nó trở lại với chúng ta. Không có lý do gì để giận hay buộc tội người khác khi chúng ta là người đã tạo ra nguyên nhân chính yếu đối với rắc rối của mình.
Tuy nhiên, có một số trường hợp có vẻ như là nói lỗi của người khác nhưng lại là cần thiết, nên nói. Mặc dù những trường hợp này rất giống với việc phê bình người khác, nhưng thực ra thì chúng không giống nhau. Điểm khác nhau ở đây là gì? Đấy chính là động cơ của ta. Nói lỗi của người khác thường là có ác tâm ở bên trong và thường bị thúc đẩy bởi động cơ ích kỷ. Bản ngã của ta muốn có được điều gì đó từ việc nói xấu người khác, muốn được tốt bằng cách hạ nhục người khác. Ngược lại, sự bàn thảo chính đáng về những lỗi lầm của người khác thường xuất phát từ sự quan tâm giúp đỡ và tâm thương yêu, chúng ta muốn làm rõ sự tình, ngăn chặn nguy hại, hoặc là muốn giúp đỡ. Chẳng hạn như khi chúng ta phải viết thư giới thiệu cho ai đó mà người ấy không được tốt lắm, chúng ta phải trung thực, phải đề cập đến những ưu điểm cũng như nhược điểm của anh ta để cho người chủ tương lai hoặc là chủ nhà của họ có thể quyết định xem người đó có thể làm những gì mà họ mong muốn hay không. Tương tự như vậy, chúng ta có thể phải báo trước về những thói quen của ai đó để cảnh báo những rắc rối có nguy cơ xảy ra. Trong cả hai trường hợp này, động cơ của ta là không phải để phê bình người khác, cũng không phải để thêm thắt những điều mà người đó không có. Chúng ta chỉ muốn đưa ra một lời diễn tả không có thành kiến về những gì chúng ta thấy mà thôi.
Đôi khi ta nghi ngờ rằng việc nhìn nhận của chúng ta về những tiêu cực của một ai đó có thể bị hạn chế, bị định kiến, cho nên ta nói với một người bạn mà người bạn đó không hề biết gì về người kia, nhưng người bạn đó có thể giúp ta nhìn thấy những khía cạnh khác. Điều này đem đến cho ta những ý tưởng, quan điểm có tính xây dựng, tích cực hơn và giúp cho ta biết cách để ứng xử với người kia. Người bạn của ta cũng có thể chỉ cho ta thấy những điểm nút của mình - những sự phản kháng và các vấn đề tế nhị - những điều mà ta đang phóng đại về điểm yếu kém của người khác, nhờ vậy mà ta có thể điều chỉnh cho phù hợp.
Có khi chúng ta không rõ về những việc người khác làm nên nhờ một người bạn - là bạn của mình và người đó - tư vấn để biết thêm về hoàn cảnh người đó, và từ đó đánh giá, ứng xử với họ một cách hợp lý. Hoặc là chúng ta phải tiếp xúc với một người mà mình nghi là họ có vấn đề, nên mình nhờ đến các chuyên gia tư vấn để biết cách ứng xử với người đó. Trong cả hai trường hợp này, chúng ta phải nói cho người bạn hoặc là chuyên gia nghe về những vấn đề, những việc không tốt của người khác, nhưng động cơ của mình là muốn giúp họ và muốn giải quyết sự khó khăn.
Trong một trường hợp khác, một người quen của mình có thể không biết là họ đang có hành vi gây tổn hại người khác hoặc là hành xử theo lối hạ nhục người khác. Để bảo vệ người ấy khỏi phải tai họa do sự thiếu sáng suốt của chính họ gây ra, chúng ta có thể nói cho họ biết rõ điều mà họ làm. Ở đây chúng ta nói không phải với giọng phê bình hay là thái độ xét nét mà nói với lòng thương yêu, nhằm chỉ ra lỗi lầm hoặc sai phạm của người đó để rồi anh ta có thể khắc phục.
Chúng ta thường có thói quen nói lỗi của người khác. Để từ bỏ thói quen này, chúng ta phải bắt đầu từ việc điều chỉnh thói quen đánh giá người khác. Thay vì đánh giá, phê bình người khác, chúng ta hãy lưu tâm đến những phẩm chất tốt và sự tử tế của họ. Chúng ta cần phải rèn luyện tâm mình, chỉ nhìn những điểm tốt, những điều tích cực của người khác. Rèn luyện như thế thì sẽ tạo nên sự khác biệt giữa niềm hạnh phúc, cởi mở và thương yêu của ta với sự buồn khổ, khó gần và khắt khe.
Chúng ta cần phải cố gắng để trau dồi thói quen chú ý vào những điều tốt đẹp, đáng yêu, đáng quý ở người khác. Nếu chúng ta để ý những thứ đó thì chúng ta sẽ không lưu tâm đến những lỗi lầm của họ. Thái độ vui vẻ và lời nói bao dung xuất phát từ việc này sẽ cải thiện những người xung quanh và sẽ nuôi lớn hạnh phúc, sự mãn nguyện và tình thương yêu ở trong ta. Vì thế, chất lượng cuộc sống của ta tùy thuộc vào việc chúng ta tìm thấy lỗi lầm với kinh nghiệm của mình hay là thấy những gì tốt đẹp ở bên trong nó.
Khi chúng ta nhìn thấy lỗi lầm của người khác là chúng ta bỏ lỡ cơ hội để thương yêu. Điều đó cũng có nghĩa là chúng ta không có khả năng để nuôi dưỡng bản thân một cách hợp lý với những sự hiểu biết chân tình khi chúng ta đem vào tâm mình những độc tố. Khi chúng ta có thói quen săm soi lỗi của người khác thì chúng ta cũng có xu hướng chỉ nhìn thấy những khuyết điểm, những lỗi lầm của bản thân. Điều này có thể đưa chúng ta đến việc làm giảm giá trị toàn bộ cuộc sống của mình. Thật bi thảm nếu chúng ta bỏ qua những điều quý giá và cơ hội trong cuộc sống của mình, không nhìn thấy khả năng thành Phật trong bản thân mình. Vì thế, chúng ta phải chấp nhận chính mình như những gì mình đang có trong hiện tại, đồng thời chúng ta cố gắng để trở nên những con người tốt hơn trong tương lai. Nói vậy không có nghĩa là chúng ta làm ngơ trước những lỗi lầm của mình, mà là chúng ta không quá miệt thị về chúng. Chúng ta mừng vì mình được làm người, tự tin về khả năng của mình và tự tin về những giá trị chân thực mà chúng ta đã gầy dựng từ trước đến nay.
Mọi người đều muốn được thương yêu - muốn được mọi người chú ý và thừa nhận những khía cạnh tích cực của bản thân, muốn được quan tâm và tôn trọng. Hầu hết chúng ta đều không muốn bị đánh giá, bị phê bình và từ chối. Việc trau dồi thói quen nhìn thấy những điều tốt đẹp của bản thân và của người khác mà có thể đem lại cho mình và người niềm hạnh phúc khiến cho chúng ta cảm nhận và mở rộng tình thương yêu. Từ bỏ thói quen nhìn thấy lỗi lầm sẽ giảm thiểu sự đau khổ cho mình và người. Vấn đề này nên được xem là trọng tâm trong lộ trình tâm linh của chúng ta. Chính vì lý do này mà Đức Dalai Lama đã nói: “Tôn giáo của tôi là lòng tốt”. Chúng ta có thể vẫn thấy những điều chưa hoàn thiện của mình và của người khác, nhưng tâm chúng ta hiền dịu hơn, biết chấp nhận và rộng lượng hơn.
Đối lập với việc nói xấu người khác là nói với sự hiểu biết và thương yêu. Những ai đang đi trên lộ trình tâm linh và những ai muốn sống hòa hợp với người khác thì việc phát ngôn với sự hiểu biết và thương yêu là điều rất quan trọng. Khi chúng ta nhìn vào những phẩm chất tốt của người khác, chúng ta cảm thấy hạnh phúc. Việc thừa nhận những phẩm chất tốt của người khác sẽ khiến cho lòng mình cảm thấy hạnh phúc, và tạo được bầu không khí hài hòa, đem đến cho người khác thông tin phản hồi hữu ích.
Khen ngợi người khác là một việc mà chúng ta cần phải thực tập trong quá trình tu tập của mình. Nếu chúng ta thường nghĩ đến những tài năng, những phẩm chất tốt của người khác thì chúng ta cảm thấy hạnh phúc hơn và người khác cũng vậy. Chúng ta sẽ tạo được mối quan hệ tốt đẹp với người khác, và gia đình của chúng ta, môi trường làm việc cũng như hoàn cảnh sống của chúng ta sẽ hòa hợp hơn. Gieo những hạt giống từ những hành vi tích cực ấy ở trong tâm thức của mình, chúng ta sẽ tạo nhân duyên cho những mối quan hệ hòa ái và cho sự thành tựu những mục đích tâm linh cũng như những mục đích trong cuộc sống đời thường.

Nguyên tác tiếng Anh: Ni sư Thubten Chodron
Chuyển ngữ: Quảng Trí
Nguồn: http://giacngo.vn/
Nắm quyền "sinh sát" trong tay nhưng không ít người quản lý hàng ngày vẫn phải đau đầu "đối phó" với sự lười biếng của nhân viên dưới quyền.
"Điên đầu" vì cấp dưới “lắm tật”
Hai năm giữ chức trưởng phòng, song đây là lần đầu tiên Hà Minh gặp phải trường hợp khiến cô điên đầu. Số là cơ quan Minh vừa tuyển vào một em chân dài tên Thu. Đồng nghiệp cùng cơ quan rỉ tai nhau, Thu là chỗ quen biết của lãnh đạo cấp cao, nghe nói là ông nào to lắm.
Hôm đến nhận công tác, Thu mặt mày tỉnh bơ, chả thèm mở miệng chào ai lấy một câu. Chỗ làm trong mắt Thu chẳng khác gì sàn diễn thời trang. Suốt ngày cô chỉ lo váy áo, trang điểm, còn công việc thì bỏ bê. Về phòng được gần 3 tháng mà cô vẫn như người mới. Minh giao việc gì Thu cũng không hoàn thành đến nơi đến chốn. Nếu có ai bảo đi ra ngoài theo các anh chị để học việc thì cô la váng trời vì sợ…đen da.
Đến lúc không thể chịu đựng cô nàng đỏng đảnh thêm được nữa, Minh kiến nghị lên cấp trên. Nhưng không hiểu Thu “thủ thỉ” gì mà ngay ngày hôm sau, sếp trưởng gọi cô lên nói nhỏ: "Cái Thu sức khỏe yếu, giao cho nó những việc nhẹ nhàng thôi, không nó lăn đùng ra đấy thì rách việc". Sếp trưởng đã nói vậy, Minh cũng chẳng biết nói sao nữa, thôi thì đành "sống chung với lũ" vậy.
Còn Thu Hằng (trưởng phòng một công ty xuất nhập khẩu ở Hà Nội) thì không giấu được bực mình khi nhắc đến nhân viên dưới quyền. Quá nửa trong số các nhân viên của Hằng thuộc hàng “hot boy, hot girl”. Khốn nỗi, khả năng và kinh nghiệm chuyên môn của các em này lại gần như tỉ lệ nghịch với vẻ ngoài xinh đẹp.
Hằng thực sự phát ốm vì đội ngũ nhân viên “thích làm thì ít, thích buôn thì nhiều”. Công việc thì đùn đẩy qua lại, nếu có làm cũng chỉ là đại khái, qua quít. Không ít lần Hằng phải chạy theo làm lại cho được việc. Cô than thở: “Nhiều khi tức không chịu nổi. Mình đã bao nhiêu việc, mệt phờ người, vậy mà còn phải chạy theo đám nhân viên đến gần chục người để nhắc từng việc một".
(ảnh minh họa)
Thỉnh thoảng, mọi người lại đọc được trên trang cá nhân của Phương Nga (trưởng phòng một công ty có trụ sở ở Hoàng Mai, Hà Nội) những status đầy bực bội. Mỗi lần như vậy, không cần nói thì mọi người cũng đoán được là Nga đang phát điên vì Lan Hương, cô phó phòng dưới quyền. Khả năng chuyên môn kém, thiếu trách nhiệm với công việc, nhưng Lan Hương lại rất giỏi khoản ngụy biện, đổ lỗi cho người khác mỗi khi có rắc rối xảy ra. Một phần lỗi cũng là do Nga. Hồi đầu, cô cứ hay đứng ra bênh vực, nói hộ khi Hương làm sai. Rồi thay vì chỉ bảo để Hương biết cách làm lần sau, cô lại "ôm" cả việc của cấp dưới.
Biết tính Nga, cô phó phòng “được đằng chân lân đằng đầu”, ngày càng ỷ lại. Thậm chí chính bản thân Nga cũng đã vài lần phải đứng ra chịu trách nhiệm vì sai sót của Hương. Giờ đây, khi đã thấm thía bản chất con người Hương, Nga uất ức: "Đúng là làm ơn mắc oán".
Còn Giang (trưởng phòng một công ty truyền thông ở Hà Nội) lại gặp trường hợp dở khóc dở cười. Khi Giang nhận chức trưởng phòng, thấy Mai - cô bạn thân cấp 3 vẫn long đong tìm việc, cô giới thiệu Mai ngay mà không nghĩ ngợi gì. Nhưng chỉ được một tuần, Giang đã phải ngã ngửa vì cách hành xử thiếu chuyên nghiệp của cô bạn thân. Đi cùng Giang đến gặp mặt đối tác mà Mai lại ăn mặc diêm dúa không khác gì một bà đồng, xức nước hoa nồng nặc. Cuộc hẹn được ấn định lúc 10h, nhưng mãi gần 11h Mai mới lò dò tới. Trong khi đó, đối tác lại là người nước ngoài, rất ghét ai đi muộn. Hôm ấy, công ty suýt mất một hợp đồng lớn vì khách hàng không hài lòng về cung cách thiếu chuyên nghiệp của Mai. Khi Giang góp ý về cách ăn mặc thì Mai bảo đó là gu thời trang của mỗi người, hơn nữa công ty cũng không có đồng phục quy định. Ít tuần sau đó, Mai nhận được quyết định cho nghỉ việc của công ty. Lúc dọn đồ ra đi, Mai vẫn ấm ức vì Giang không chịu nâng đỡ, nói hộ bạn bè.
Độc chiêu trị “bệnh” cho nhân viên của các sếp
Quyết "diệt" căn bệnh chây lười và ỷ lại của nhân viên, Thu Hằng bắt đầu thiết lập “kỉ luật thép” ở cơ quan. Cả nhân viên lẫn sếp, hễ đi làm muộn là trừ thẳng vào lương, không giải thích cũng miễn xin xỏ. Không hoàn thành công việc thì phạt nặng, bù lại, ai làm tốt thì có chế độ khen thưởng rõ ràng. Từ ngày đưa ra nội quy mới đánh mạnh vào kinh tế, toàn bộ nhân viên phòng Thu Hằng làm việc hiệu quả hẳn. Thỉnh thoảng Hằng còn bỏ tiền túi chiêu đãi cả phòng để tạo cơ hội cho mọi người chuyện trò, chia sẻ nguyện vọng. Nhờ thế mà quan hệ giữa cô và cấp dưới cải thiện rõ rệt. Công việc cũng "thuận chèo mát mái" hơn.
Còn Nga cũng chịu hết nổi cô phó phòng xấu tính. Giờ đây, mỗi lần Lan Hương mắc lỗi, cô thẳng thắn nhắc nhở, chỉ ra lỗi sai. Nếu Hương không chịu sửa chữa hoặc tìm cách thoái thác trách nhiệm, Nga không ngần ngại báo cáo cấp trên để có cách xử trí. Sau vài lần bị phê bình trong các cuộc họp công ty, Hương thay đổi hẳn. Cô làm việc cẩn trọng hơn và không còn đùn việc cho người khác nữa. Còn Nga thì như trút được một gánh nặng về nhân viên cấp dưới của mình.
Theo Afamily
Nguồn:http://m.vanhoa.evn.com.vn/ 
Thói "ngồi lê đôi mách" từ lâu đã trở thành một nét xấu trong văn hóa công sở. Dẫu biết là thế, nhưng nhiều người không thể từ bỏ được nó một cách dễ dàng.
(Ảnh minh họa)
Lâm vừa bước vào phòng, lập tức các đồng nghiệp đang túm năm tụm bảy chuyện trò rôm rả nhanh chóng ngừng ngay câu chuyện dang dở, tản ra và cắm cúi làm việc "ra vẻ" nhân viên mẫn cán. Nhưng Lâm thừa biết họ vừa "tám" chuyện trên trời dưới đất với nhau và trong những câu chuyện được thêu dệt thêm mắm thêm muối ấy, Lâm luôn là nhân vật chính được ưa chuộng nhất. Được giám đốc điều chuyển sang giữ chức trưởng phòng bộ phận nhân sự, Lâm ngay lập tức trở thành nạn nhân của những câu chuyện "buôn dưa" của mấy bà mấy chị rỗi hơi chuyên chờ sếp ra khuất cửa là "họp kín". Ngặt một nỗi thấy các bà các chị chuyện trò rôm rả là mấy đồng nghiệp nam cũng hăm hở góp "dưa cà muối mắm". Đã không ít lần Lâm bắt tại trận đám nhân viên đang "ăn cắp" giờ công sở trắng trợn như vậy, nhưng nhắc nhở, kiểm điểm chán chê mà cuối cùng chỉ được một thời gian lại vẫn đâu vào đấy. Là sếp mới, Lâm cũng chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm.

Tuy nhiên, Lâm bực mình nhất là khi anh trở thành nạn nhân của chính những câu chuyện tầm phào ấy. Vốn là người ít nói, Lâm cho rằng "chính sách" thích hợp nhất để đối phó chính là lờ đi, coi như không nghe thấy gì cả. "Sự im lặng sẽ chứng tỏ tôi không mảy may quan tâm tới những chuyện vớ vẩn không có thực ấy", Lâm chia sẻ. Tuy nhiên, Lâm cũng cho biết "Nếu những điều tiếng ấy ngày càng tăng và tỏ ra nguy hại thì tôi sẽ dùng đến biện pháp thẳng tay".

Còn Hương, một người vốn ít nói, nhưng sau khi được các bà chị đồng nghiệp "đào tạo" cũng đã trở thành nhân vật chủ chốt không thể thiếu trong các vụ "buôn dưa". Chẳng biết từ bao giờ cô coi thói "ngồi lê đôi mách" của mình như một cái gì đó bình thường, không đáng bận tâm cho lắm. "Hồi đầu mới vào làm ở đây, trong phòng làm việc, tôi thường thấy các đồng nghiệp tụ tập nhau lại và nói đủ mọi thứ chuyện trên trời. Lúc đó, tôi cũng thấy mấy chuyện tầm phào, vớ vẩn ấy rõ chỉ tốn thời gian, nhưng dần dần, tôi không thể lờ đi việc tham gia vào những câu chuyện như vậy", Hương nói.

Hương còn cho biết: "Không hiểu sao, nhưng nó lại có sức lôi cuốn rất lớn đối với tôi. Làm nhiều mới rút ra kinh nghiệm, "buôn chuyện" trong giờ mỗi khi sếp đi vắng là thú vị nhất, có cảm giác hồi hộp, ly kỳ".

Những nhân viên của Lâm hay Hương và đồng nghiệp đều coi thói "ngồi lê đôi mách" là cái gì đó bình thường, một thú vui, thậm chí là thói quen khó bỏ, mà không nhận thức được rằng đó là một trong những rào cản cho sự thăng tiến với những tác hại xấu mà đôi khi bạn không thể đoán trước được hậu quả khôn lường của nó.

Kinh nghiệm của Lâm là không bao giờ giao nhiệm vụ quan trọng cho một người mà ngồi đâu cũng ba hoa như đám nhân viên dưới quyền anh. Theo Lâm, những kẻ như vậy rất khó giữ được chữ tín. Do vậy, phần lớn anh đều đảm đương những việc cần giữ bí mật hay giao cho những nhân vật thuộc diện thân tín mà thôi.

Còn Hương cũng thành thật chia sẻ, cô đã nhận thấy không ít mặt tiêu cực của thói quen này, nhưng vẫn không thể bỏ được. Nó chiếm một khoảng thời gian khá lớn của cô ở công ty, do đó hiệu quả công việc thấp. Từ ngày gia nhập vào hội "bà Tám", Hương cũng thường xuyên bị sếp soi xét và để ý hơn. Và cô biết trong mắt lãnh đạo, cô không còn là hình ảnh một nhân viên sống kín đáo, khéo léo và chỉ biết đến công việc như trước nữa.

Thói "ngồi lê đôi mách" từ lâu đã trở thành một nét xấu trong văn hóa công sở. Dẫu biết là thế nhưng nhiều người không thể từ bỏ được nó một cách dễ dàng. Một lời khuyên dành cho giới nhân viên văn phòng là hãy biết kiềm chế bản thân và tốt nhất là tỏ thái độ thờ ơ với những câu chuyện đó. Đó sẽ là quyết định đúng đắn giúp bạn phá bỏ rào cản vô hình trong sự nghiệp tiến thân của mình.
Theo VTV
Nguồn:http://m.vanhoa.evn.com.vn/ 
Chiều ngày 6 tháng 5 năm 2014, tại phòng họp của UBND xã. Ban Dân số – KHHGĐ xã Hưng Lợi tổ chức giao ban cộng tác viên Dân số - KHHGĐ. Tham dự giao ban có đồng chí Ngô Thị Tuyên cán bộ Trung tâm Dân sô - KHHGĐ huyện - phụ trách công tác Dân sô – KHHGĐ xã Hưng lợi cùng 9 đồng chí cộng tác viên của chín xóm.
Đồng chí Ngô Thị Tuyên đang triển khai nội dung giao ban thang 5 năm 2014
Tại buổi giao ban đồng chí Ngô Thị Tuyên cán bộ Trung tâm Dân sô – KHHGĐ huyện - phụ trách công tác Dân số - KHHGĐ xã chủ trì giao ban đã đánh giá những kết quả đạt được về công tác Dân sô - KHHGĐ xã trong tháng 4. Đặc biệt đánh giá cụ thể các hoạt động trọng tâm trong tháng như: Kết quả của chiến dịch truyền thông lồng ghép chăm sóc sức khỏe sinh sản, trong đó biểu dương một số đơn vị đã tổ chức tư vấn nhóm, tích cực vận động tư vấn hộ gia đình,v.v.. như xóm 4, xóm 5, xóm 6, xóm 7, xóm 9  nên số đối tượng tham gia chiến dịch có số lượng tương đối đông. Đồng thời nhắc nhở một số đơn vị chưa chú trọng vấn đề tuyên truyền vận động để đối tượng tham gia chiến dịch; Đẩy mạnh hoạt động ký cam kết tại các xóm, trong tháng 4  xóm 1, xóm 7, xóm 9 đã hoàn thành 100% cặp vợ chồng ký cam kết; Đánh giá hoạt động tư vấn hộ gia đình về số lượng và nội dung tư vấn ở từng xóm.
Để đạt được những kết quả tôt nhất trong tháng 5 đồng chí chủ trì buổi giao ban đã triển khai kế hoạch chi tiết, trong đó chú trọng hoạt động ký cam kết; tư vấn hộ gia đình các cặp vợ chồng có ý định sinh con thứ 3 trở lên, tư vấn về hai đề án “Sàng lọc trước sinh- sơ sinh; Mất cân bằng giới tính khi sinh”v.v….tại buổi giao ban các đồng chí cộng tác viên cũng đã tham gia phát biểu ý kiến nêu lên những thuận lợi khó khăn ở đơn vị  mình và đề xuất biện pháp để thực hiện tốt nhiệm vụ  trong tháng 5.
Kết thức buổi giao ban tát cả thành viên về tham gia đều nhất trí với kết quả và kế hoạch đã đề ra./.

Tin và ảnh: Ngô Tuyên
Trung tâm Dân số - KHHGĐ huyện

1. Gái chưa chồng đánh giá đàn ông qua quần áo ngoài. Gái có chồng đánh giá đàn ông qua quần áo lót.

2. Gái chưa chồng hay uống cà phê. Gái có chồng hay đi siêu thị.
3. Gái chưa chồng hay hỏi đàn ông về ước mơ. Gái có chồng hay hỏi đàn ông về công việc.
4. Gái chưa chồng đọc sách về đàn ông. Gái có chồng đọc sách về đàn bà.
So sánh thú vị giữa gái có chồng và gái chưa chồng 1
5. Gái chưa chồng nghe nhạc Tuấn Hưng. Gái có chồng nghe nhạc Quang Dũng.
6. Gái chưa chồng thích các diễn viên. Gái có chồng thích các vận động viên.
7. Gái chưa chồng thích mùa thu. Gái có chồng thích mùa giảm giá.
8. Gái chưa chồng vừa đi vừa khóc. Gái có chồng đến nơi rồi mới khóc.
 
9. Gái chưa chồng nhặt lá khô ép vào sổ tay. Gái có chồng nhặt lá khô bỏ vô thùng rác.
10. Gái chưa chồng vừa ủi quần áo vừa hát. Gái có chồng vừa ủi vừa gắt gỏng.
11. Khi tiễn bạn trai đi xa, gái chưa chồng bảo: “Anh nhớ về với em”. Gái có chồng dặn: “Anh nhớ coi đồ cẩn thận”.
12. Gặp cướp, gái chưa chồng van xin “Ông tha cho tôi”. Gái có chồng nhún vai “Ông muốn lấy gì thì lấy”.
13. Khi nhà cháy, gái chưa chồng cứu cuốn album. Gái có chồng cứu két tiền.
14. Gái chưa chồng khám điện thoại bạn trai. Gái có chồng khám ví.
15. Ăn một quả me chua, gái chưa chồng lè lưỡi. Gái có chồng trợn mắt lên.
16. Đọc báo thấy tin một cặp nổi tiếng ly dị, gái chưa chồng than “Tiếc quá”, còn gái có chồng chép miệng “Biết ngay mà”.
17. Nghe một bản nhạc buồn, gái chưa chồng khóc, gái có chồng bĩu môi.
 
18. Lên xe taxi, gái chưa chồng nhìn anh tài xế, gái có chồng nhìn đồng hồ tính tiền.
19. Xem phim hình sự, gái chưa chồng quan tâm ai bị giết, gái có chồng quan tâm ai là hung thủ.
20. Câu được con cá vàng, gái chưa chồng thả ra và ra lệnh: “Mang tới một chàng hoàng tử”. Còn gái có chồng thả ra và ra lệnh cho cá: “Mang tới một ông vua”.
12. Xem hình một cô người mẫu chụp khỏa thân, gái chưa chồng kêu: “Ghê quá!”, còn gái có chồng kêu: “Phí quá!”.
22. Xem phim gặp cảnh nóng, gái chưa chồng nhắm mắt, gái có chồng xì mũi.
23. Khi chia tay, gái chưa chồng bảo bạn trai: “Em hết yêu rồi”, còn gái có chồng hét: “Tôi hết chịu đựng nổi rồi”.
24. Thấy một con heo con, gái chưa chồng kêu: “Nhìn dễ thương quá!”, gái có chồng kêu: “Nhìn ngon quá!”.
25. Thấy bạn trai bị té xe, gái chưa chồng hỏi: “Anh có đau không?”. Gái có chồng hỏi: “Anh có đi tiếp được không?”.
26. Gái chưa chồng thích cái đẹp, gái có chồng thích cái to.
27. Đi xa, gái chưa chồng canh chừng bạn trai. Gái có chồng canh chừng hành lý.
28. Vào tiệm ăn, gái chưa chồng xem kỹ thực đơn. Gái có chồng xem kỹ hóa đơn.
29. Gái chưa chồng sợ đen. Gái có chồng sợ béo.
30. Gái chưa chồng thấy đàn ông bí hiểm. Gái có chồng thấy đàn ông khả nghi.
 
Theo iHay
Nguồn:http://giadinh.net.vn 
 ›› Nhanh chóng ổn định bộ máy tổ chức ngành DS-KHHGĐ cơ sở: Thực trạng y tế hóa công tác dân số ở Cà Mau





Tuần qua, Đoàn công tác của Tổng cục DS-KHHGĐ do TS Dương Quốc Trọng - Tổng cục trưởng làm Trưởng đoàn đã có chuyến làm việc tại một số địa phương thuộc khu vực Bắc Trung Bộ. Báo cáo từ các địa phương này cho thấy, ngành Dân số đang ráo riết triển khai các mô hình để thực hiện mục tiêu giảm sinh, nâng cao chất lượng dân số.
Tỷ lệ sinh, tỷ lệ sinh con thứ 3 có dấu hiệu giảm, tỷ lệ áp dụng các biện pháp tránh thai ngày càng tăng lên, nhiều mô hình nâng cao chất lượng dân số đang được áp dụng hiệu quả, công tác vận động nguồn lực được chú trọng... Đó là tín hiệu đáng mừng từ các địa phương được ghi nhận từ chuyến công tác này.
Công tác DS-KHHGĐ tại 3 tỉnh Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh: Chủ động vận động nguồn lực  1
Một buổi truyền thông phòng chống tảo hôn, hôn nhân cận huyết thống cho người dân tại huyện Lang Chánh, Thanh Hóa.Ảnh: PV
Chính quyền tăng cường đầu tư cho công tác DS-KHHGĐ
Báo cáo của Ban Chỉ đạo công tác DS-KHHGĐ tỉnh Hà Tĩnh do ông Đường Công Lự - Phó Giám đốc Sở Y tế kiêm Chi cục trưởng Chi cục DS-KHHGĐ tỉnh, Phó Trưởng ban chỉ đạo cho thấy: Trong năm 2013, 4 tháng đầu năm 2014, HĐND, UBND tỉnh Hà Tĩnh đã ban hành 9 văn bản quy phạm pháp luật về công tác dân số, trong đó, có Nghị quyết của HĐND tỉnh về tiếp tục đẩy mạnh công tác DS-KHHGĐ tỉnh Hà Tĩnh giai đoạn 2014-2020.
Theo Nghị quyết này, mỗi năm, các cấp tỉnh, huyện, xã, giao chỉ tiêu, bố trí tối thiểu 0,1% tổng chi ngân sách thường xuyên cho công tác dân số. Theo đó, năm 2014, tại cấp tỉnh, tổng số kinh phí được giao là hơn 12 tỷ đồng; cấp huyện là trên 1,4 tỷ đồng.
Một số địa phương như Kỳ Anh, Thạch Hà, Hồng Lĩnh, Can Lộc… đã giao chỉ tiêu, bố trí kinh phí bằng hoặc cao hơn mức HĐND, UBND tỉnh quy định. Cụ thể, huyện Kỳ Anh bố trí 348 triệu đồng, Hồng Lĩnh, Lộc Hà (200 triệu đồng)… Tại huyện Thạch Hà, theo ông Nguyễn Lương Lĩnh – Phó Chủ tịch UBND huyện, Trưởng Ban chỉ đạo công tác dân số, năm 2014 huyện đầu tư 210 triệu đồng chi thường xuyên cho công tác dân số.
Tại Nghệ An, Phó Giám đốc Sở Y tế kiêm Chi cục trưởng Chi cục DS-KHHGĐ tỉnh Nghệ An, bà Nguyễn Hồng Hoa cho biết: “Đối với công tác dân số, nếu năm 2012, ngân sách tỉnh hỗ trợ hơn 20 tỷ đồng; năm 2013, tăng lên 38 tỷ đồng; thì tới năm 2014, ngân sách tỉnh đã hỗ trợ hơn 50 tỷ đồng”.
Đối với Chiến dịch Tăng cường truyền thông lồng ghép cung cấp dịch vụ chăm sóc SKSS/KHHGĐ năm 2014 (gọi tắt là Chiến dịch- PV) tại Hà Tĩnh, ngân sách địa phương đã hỗ trợ thực hiện 100% các gói trong Chiến dịch tại 51 xã; đối với 49 xã từ nguồn ngân sách Trung ương, Hà Tĩnh cũng hỗ trợ cấp gói thuốc, vật tư tiêu hao. Tổng kinh phí ngân sách địa phương hỗ trợ khoảng hơn 1 tỷ đồng cho Chiến dịch. Còn tại Nghệ An, ngoài 101 xã thực hiện Chiến dịch từ ngân sách Trung ương, tỉnh và huyện đã hỗ trợ hơn 1,2 tỷ đồng để triển khai Chiến dịch tại gần 300 xã.
Tại Thanh Hóa, ông Nguyễn Văn Thắng – Chi cục trưởng Chi cục DS-KHHGĐ tỉnh cho hay: Tính đến thời điểm này, ngân sách địa phương hỗ trợ hơn 1,5 tỷ đồng bao gồm các hoạt động cho các huyện nghèo thuộc Chương trình 30A và mô hình Chăm sóc người cao tuổi dựa vào cộng đồng.
Từng bước ổn định tổ chức bộ máy tuyến huyện, xã
Về công tác tổ chức bộ máy, từ năm 2012, Hà Tĩnh đã thực hiện mô hình Trung tâm DS-KHHGĐ trực thuộc UBND huyện. Tại cấp xã, mỗi xã đã bố trí 1 cán bộ phụ trách công tác DS-KHHGĐ.
Ông Đoàn Đình Anh – Trưởng ban Văn hóa Xã hội (HĐND tỉnh Hà Tĩnh) cho hay: Qua giám sát, chỉ còn 5/262 xã chưa bố trí số cán bộ này. Cụ thể, tại huyện Lộc Hà, có 3 xã chưa bố trí do hết định biên. UBND huyện chỉ đạo các xã hợp đồng cán bộ, trả phụ cấp 1.150.000 đồng/người/tháng và hưởng các khoản phụ cấp khác từ ngân sách cấp trên theo quy định của tỉnh. Số còn lại 2 định biên tại huyện Hương Sơn sẽ được bố trí vào tháng 5/2014. Cũng tại tỉnh này, toàn bộ số cán bộ dân số không chuyên trách được hưởng 1.150.000 đồng/người/tháng. Ngoài ra, ngân sách huyện hỗ trợ 500.000 đồng/người/tháng. Theo ông Đoàn Đình Anh, ngân sách tỉnh còn hỗ trợ cho các đối tượng này 0,3 mức lương tối thiểu/người/tháng. Số tiền này được chi vào việc hỗ trợ mua thẻ BHYT, BHXH.
Đối với cộng tác viên dân số, ngoài 100.000 đồng/người/tháng được hưởng từ Chương trình mục tiêu Quốc gia, Hà Tĩnh hỗ trợ hàng tháng mức 0,1bằng mức lương tối thiểu (115.000 đồng/người/tháng).
Hiện nay, 480 cán bộ chuyên trách DS-KHHGĐ tại Nghệ An đã được tuyển dụng vào biên chế, được hưởng chế độ, chính sách theo quy định. Số cán bộ này làm việc tại UBND xã, phường, chịu sự quản lý trực tiếp, toàn diện của Trung tâm DS-KHHGĐ cấp huyện. Đối với cộng tác viên dân số thôn, bản kiêm nhiệm, toàn tỉnh có 6.517 người, ngoài 100.000 đồng được hưởng từ Chương trình mục tiêu Quốc gia, còn được ngân sách tỉnh hỗ trợ 0,1 mức lương tối thiểu (bắt đầu từ năm 2013). Ngoài ra, nhiều địa phương còn có chính sách hỗ trợ thêm cho đối tượng này. Ví dụ, tại thị xã Cửa Lò, ngân sách thị xã đã hỗ trợ 0,1 mức lương tối thiểu cho cộng tác viên dân số. Cũng tại thị xã này, hầu hết 7/7 phường đã trích ngân sách hỗ trợ công tác dân số, điển hình như phường Nghi Tân – một phường nghèo nhất thị xã, đã hỗ trợ 60 triệu đồng cho công tác này.
Tại Nghệ An, đang thực hiện mô hình Trung tâm DS-KHHGĐ trực thuộc Chi cục DS-KHHGĐ tỉnh. Ông Doãn Tiến Dũng – Chủ tịch UBND thị xã Cửa Lò cho rằng: Thực hiện mô hình này vẫn còn sự “vướng” trong đầu tư cơ sở vật chất, trang thiết bị, chế độ chính sách cho cán bộ. Ngành Dân số cũng khó tham mưu cho lãnh đạo thị xã, sự phối hợp giữa các ban, ngành, đoàn thể trong thị xã cũng có sự khó khăn. Do đó, theo ông Dũng, nên đưa Trung tâm DS-KHHGĐ về trong sự quản lý của UBND thị xã. Theo bà Nguyễn Thị Hồng Hoa – Phó Giám đốc Sở Y tế, Chi cục trưởng Chi cục DS-KHHGĐ tỉnh: Quan điểm của Sở Y tế, Chi cục DS-KHHGĐ cũng mong muốn đưa Trung tâm DS-KHHGĐ huyện, thị xã về trực thuộc UBND cùng cấp để việc chỉ đạo, quản lý được hợp lý, thuận lợi.

Năm 2013, bằng sự vào cuộc quyết liệt trong cả hệ thống chính trị, tỷ suất sinh thô tại tỉnh Hà Tĩnh đã giảm 1,04%o xuống còn 16,38%o. Ba tháng đầu năm 2014, số trẻ sinh ra, tỷ lệ sinh con thứ 3 giảm còn 23,73%.
Tại Nghệ An, tỷ suất sinh thô còn 18,06%o, giảm 0,8%o so với năm 2012, đạt 160% kế hoạch giao (0,4-0,5%). Tổng số trẻ sinh ra giảm, số lượng và tỷ lệ sinh con thứ 3 giảm (còn 17,95% - giảm 0,23% so với năm 2012). Tại Thanh Hóa, đã duy trì mức sinh thay thế, tổng tỷ suất sinh đạt 2,06 con. Tỷ lệ sinh con thứ 3 trở lên là 10,85%; tỷ suất sinh thô là 13,76%o. Tỷ lệ sử dụng các biện pháp tránh thai hiện đại là 75,2%.


Võ Thu
Nguồn:http://giadinh.net.vn 
Thực hiện mục tiêu, kế hoạch năm 2014, dưới sự chỉ đạo của Trung tâm Dân số-KHHGĐ huyện Hưng Nguyên, của Đảng ủy, UBND Thị trấn, Ban chỉ đạo thực hiện công tác Dân số - KHHGĐ phối hợp với các ban ngành đoàn thể, tổ chức các hoạt động và đã đạt được một số kết quả tích cực.
Theo kế hoạch, vào sáng ngày 01/4, viên chức Dân số tổ chức tư vấn nhóm tại địa bàn khối 11 với nội dung chăm sóc SKSS cho chị em phụ nữ. Cũng chiều ngày hôm đó, đã phối hợp với nữ hộ sinh lấy mẫu máu gót chân cho trẻ sơ sinh tại địa bàn khối 10.
Nguyễn Thị Bình An, viên chức Dân số-KHHGĐ tư vấn tại khối 11, thị trấn Hưng Nguyên
 Chiều ngày 06/4/2014, tổ chức giao ban CTV Dân số - KHHGĐ để đánh giá kết quả hoạt công tác Dân số - KHHGĐ trong tháng 3 và triển khai nhiệm vụ tháng 4 năm 2014.
Ngày 08/4 Tham gia chỉnh sửa, cập nhật thông tin biến động tại kho dữ liệu điện tử của Trung tâm Dân số - KHHGĐ huyện.
Ngày 18/4, ban chỉ đạo chiến dịch “Tăng cường truyền thông vận động lồng ghép cung cấp dịch vụ chăm sóc SKSS/KHHGĐ" năm 2014 đã tổ chức hội nghị dưới sự chủ trì của đồng chí Ngô Văn Đông - Phó Chủ tịch UBND Thị trấn, để triển khai kế hoạch chiến dịch, phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng thành viên.
Xác định công tác truyền thông vận động là giải pháp cơ bản để thực hiện thành công công tác Dân số-KHHGĐ. Chính vì vậy, trong tháng 4, viên chức Dân số đã thường xuyên đôn đốc Cộng tác viên Dân số - KHHGĐ bám sát đối tượng tổ chức tư vấn  hộ vận động đối tượng tham gia chiến dịch và đề án sàng lọc trước sinh và sơ sinh; phối hợp với đài truyền thanh phát 4 tin bài truyền thông vào sáng và chiều thứ 5 hàng tuần đầy đủ và chất lượng.
Vào sáng ngày 23/4/2014, chiến dịch “Tăng cường truyền thông vận động lồng ghép cung cấp dịch vụ chăm sóc SKSS/KHHGĐ năm 2014”  được tổ chức tại trạm y tế Thị trấn. Kết quả trong một ngày chiến dịch; tổng số khám phụ khoa 68 ca, thực hiện DCTC là 6 ca, thực hiện các loại hình dịch vụ chăm sóc SKSS/KHHGĐ gần 140 ca.

Thực hiện chiến dịch CSSKSS/KHHGĐ, cung ứng dịch vụ tại Tram Y tế
Ngày 28/4, ban Dân số - KHHGĐ Thị đã tham mưu cho UBND kiện toàn ban chỉ đạo thực hiện công tác Dân số - KHHGĐ và xây dựng quy chế hoạt động của ban chỉ đạo.
Trong thời gian qua, vừa nhận nhiệm vụ ở đơn vị Thị trấn Hưng Nguyên, công việc còn gặp nhiều khó khăn, do chưa nắm vững quy trình cũng như kinh nghiệm xử lý thong tin, kế hoạch. Tuy nhiên, với sự nổ lực cố gắng của bản thân cùng với sự quan tâm của Trung tâm Dân số-KHHGĐ huyện, của cấp ủy Đảng, chính quyền và sự phối hợp chặt chẽ của các ban ngành đoàn thể, kết quả công tác Dân số-KHHGĐ tháng 5 của Thị trấn sẽ cố gắng làm tốt hơn nữa./.
.
                                        Nguyễn Thị Bình An 
                                       Viên chức Dân số KHHGĐ Thị trấn Hưng Nguyên